Thứ tư, 08/05/2013 7:55

Nghiệp chướng là gì? Nó ảnh hưởng như thế nào trong đời sống?

--Tác giả: Thích Minh Thành----

- Lời người dịch
- Cứu cánh của Phật giáo là gì?
- Nội dung và mục đích giáo dục
của Phật giáo
- Truyền thống của Phật giáo
- Người muốn học Phật phải nên
bắt đầu từ đâu?
- Quy y và thân cận một vị thầy
tốt có tương quan gì không?
- Năm thời thuyết pháp của
Đức Phật
- Năm đại khoa mục tu học
Phật pháp
- Tu học thế nào mới có thể
phóng hạ được phiền não
- Phật giáo có đề xướng ăn
chay hay không?
- Nghiệp chướng là gì?
Nó ảnh hưởng như thế nào
trong đời sống?
- Quan hệ của nhân quả
- Học Phật có lợi ích gì?
- Người học Phật có cần
phải xuất gia hay không?
- Làm thế nào mới có thể
xa rời khổ đau và được an lạc?
- Khi gặp hoàn cảnh không vui
nên xử lý như thế nào?
- Làm thế nào có thể khống
chế được vọng tưởng để
khai mở tinh thần?
- Người tại gia nên tự tu
như thế nào?
- Lúc đọc kinh phải có quy
củ và cấm kỵ gì?
- Trong đời sống khi gặp cảnh
không hòa thuận nên xử lý
thế nào?
- Sợ hải đối với vấn đề sinh tử
- Người sau khi vãng sinh đi
về đâu?
- Siêu độ biểu hiện cho ý nghĩa gì?
- Kinh địa tạng là phương pháp
tu học nhập môn
- Hiệu dụng của việc niệm Phật
- Tu học Phật pháp tốt nhất là
thâm nhập một pháp môn
- Thờ cúng tượng Phật và Bồ tát
- Dụng ý vật phẩm cúng dường
Phật, Bồ tát
- Nghi thức khai quang tượng
Phật, Bồ tát
- Pháp quán đảnh của mật tông
có ý nghĩa gì?
- Cứu cánh của việc thành Phật
là đi về đâu?
- Nhận thức về việc Phật, Bồ tát
tái thế
- Tập quán lễ lạy của xã hội
- Sự ngộ nhận sai lầm của quần
chúng về việc niệm Phật cầu sinh
thế giới Cực Lạc
- Mấy lời tâm huyết - Phật Giáo là gì?

 
 

Nghiệp là sự nghiệp. Thời gian tạo tác gọi là sự, sự tình sau khi làm hoàn tất đưa đến kết quả gọi là nghiệp. Thí như chúng ta là học sinh đến trường để học, thời gian học tập đó chính là tạo nghiệp. Kết thúc một học kỳ gọi là tốt nghiệp. Sau ba năm học hoàn tất gọi là mãn khóa hay ra trường. Cho nên nghiệp là kết quả của những hành động tạo tác thành thói quen. Người bình thường chúng ta mỗi khi khởi tâm động niệm đều là tạo nghiệp, vì vậy từ vô lượng kiếp đến nay chúng ta đã tạo ra rất nhiều nghiệp. Phật dạy yếu tố chính tạo nghiệp không ngoài ba cửa: thân, khẩu và ý. Tâm chúng ta khởi những tư tưởng động niệm gọi là ý nghiệp, miệng chúng ta phát ra ngôn ngữ là khẩu nghiệp, thân chúng ta tạo tác các việc gọi là thân nghiệp. Vì thế, mỗi một hành động tạo tác của thân, miệng, ý tất cả đều tạo nghiệp. Đã tạo nghiệp, đã hành động tất nhiên sẽ đưa đến hậu quả. Hậu quả đó được gọi là nghiệp. Nghiệp phát sinh ra chướng ngại, chướng ngại là gì? Là định, tuệ như trên đã nói. Vì sao chúng ta không có định? Vì tâm chúng ta luôn hướng ngoại, bị ngoại cảnh dẫn dắt, đã bị dẫn dắt tức phải tạo tác, một khi đã tạo tác và bị dẫn dắt là chúng ta không có định và tuệ, do đó nó biến thành nghiệp chướng. Chúng ta làm việc thiện cũng có thể là chướng ngại. Vì sao? Vì khi chúng ta làm việc thiện tâm chúng ta hoan hỷ, chứng tỏ tâm chúng ta không có bình đẳng. Cho nên cần phải có bình đẳng, nếu tâm chúng ta khởi làn sóng hoan hỷ, thì gió phiền não cũng từ đó phát sinh. Vì thế, tất cả đều là nghiệp chướng. Thiện nghiệp cũng là chướng, ác nghiệp cũng là chướng, song tất cả đều có nghiệp báo. Thiện nghiệp có ba đường: trời, người, A–tu–la; ác nghiệp cũng có ba đường: địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh. Nói một cách khác, dù thiện hay ác nghiệp tất cả đều còn nằm trong sáu đường luân hồi. Chúng ta có nghiệp chướng là chúng ta không có định, tuệ. Chỉ có định và tuệ mới vượt thoát khỏi lục đạo luân hồi, mới có thể giải quyết được vấn đề sinh tử. Do đó, Phật giáo dạy chúng ta tu Tịnh nghiệp, tức là chúng ta không làm việc xấu mà làm việc tốt. Chúng ta làm thiện nghiệp nhưng nếu không chấp vào việc mình làm, chúng ta sẽ không gặp chướng ngại. Đây là điều chúng ta cần phải ghi nhớ. Trong đời sống sinh hoạt, lúc cử động, đi, đứng, nằm, ngồi, mặc áo, ăn cơm, xã giao, từ sớm đến tối, hành động và việc làm chúng ta cần phải tương ưng với giới, định và tuệ. Giới, định, tuệ, ba chữ này nếu chúng ta hiểu được sẽ rất tuyệt vời, nhưng chúng ta là người sơ cơ khó mà hiểu được. Có thể nói nó tương tự như tâm bình đẳng, tâm thanh tịnh. Bình đẳng là không phân biệt, thanh tịnh thì không chấp trước. Đối với tất cả mọi việc không có phân biệt và chấp trước, thường nhận biết rõ ràng là trí tuệ; không phân biệt, không chấp là định. Hành động nếu tương ưng với định và tuệ thì trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, chúng ta sẽ có tự tại và mỹ mãn. Sự nghiệp của chúng ta nhất định thuận buồm xuôi gió, nhất định chúng ta sẽ làm tốt hơn người khác, vì chúng ta có định và tuệ.