Thứ năm, 28/03/2013 10:21

Liễu Phàm Tứ Huấn_Rất Hay (1/14)

Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 01
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 02
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 03
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 04
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 05
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 06
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 07
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 08
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 09
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 10
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 11
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 12
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 13
> Liễu Phàm Tứ Huấn - clip 14


Hoàng Khôn Nghi người huyện Ngô Giang, tỉnh Giang Tô, đỗ tiến sĩ vào hiệu Vạn Lịch thứ 14, đời nhà Minh. Nguyên lai số không có con, khoa bảng đề danh không được cao, và chỉ sống tới năm 53 tuổi; vì biết định mệnh đã an bài như thế nên cứ điềm nhiên an phận thủ thường không cầu cạnh gì. Nhưng tới sau gặp được thiền sư Vân Cốc chỉ cho cách biến đổi số mệnh, nên cầu được sinh con năm 74 tuổi. Tác giả đem cái kinh nghiệm quý báu của đời mình soạn thành bốn bài gia huấn để lưu truyền đời sau, gọi là Liễu Phàm Tứ Huấn. Sở dĩ lấy tên hiệu là Liễu Phàm vì tác giả muốn dứt khoát bỏ hẳn cái lớp vỏ phàm phu ở đời để tu thân thành một người mới, với vận mệnh mới. Bốn bài gia huấn trong Liễu Phàm Tứ Huấn là những lời của người cha chỉ dạy cho con cháu trong nhà về vấn đề tu thân, đường lối cư xử với người đời sao cho có đạo đức, có nhân nghĩa, có lòng tương thân tương trợ, quý mến lẫn nhau. Sách này lẽ ra chỉ lưu truyền riêng trong gia đình của tác giả, nhưng vì những lời chỉ dạy rất thiết thực, rất hữu ích nên khi được truyền ra ngoài xã hội, sách được phồ biến sâu rộng.

Dịch giả Bùi Dư Long từ sách Liễu Phàm Tứ Huấn