Thứ tư, 10/04/2013 9:47

Phụ lục SNTT

 

 

--

- Lời nói đầu
- Liệu năm thức tập bí truyền của
Tây Tạng này sẽ mang lại điều gì
cho bạn?
- Một bí quyết cổ truyền - Phần I
- Thức thứ nhất
- Thức thứ hai
- Thức thứ ba
- Thức thứ tư
- Thức thứ năm
- Một bí quyết cổ truyền - Phần II
- Một bí quyết cổ truyền - Phần III
- Một bí quyết cổ truyền - Phần VI
- Phụ lục SNTT
- Bí quyết cổ truyền
- Thực hành năm thức

Làm thẾ nào đỂ tiẾt kiỆm và sỬ dỤng năng lưỢng:

 

Một khi con người đã nhận thức về cái năng lực chính yếu đang làm họ sinh động và một khi họ đã biết tích lũy và phát triển cái năng lực đó bằng những phương pháp thích hợp, thì vấn đề còn lại là họ biết giữ gìn và sử dụng với một hiệu năng tối đa.

 

Tư tưởng và hành động, dẫu có là tầm thường nhỏ nhoi, cũng làm bạn tiêu tán đi một số năng lực nào đó; chính vì vậy mà bạn phải kiên trì chống lại sự phân tán tinh thần cũng như những hành động trống không có mục tiêu, không ước muốn thực sự, hoặc chủ yếu là để cho qua giờ. Bị tiêu tán như thế, năng lực suy giảm và mất đi sức mạnh của nó, về lượng cũng như về chất. Ngược lại, nếu bạn biết hướng dẫn và kềm hãm các luồng tư tưởng, ngăn chận trí tưởng tượng, kiểm soát các cảm xúc và biết hành động theo mục tiêu đã được xác định, thì bạn có thể đạt được một sự tập trung năng lực với toàn bộ hiệu năng của nó.

 

SỰ TRẦM TĨNH.

 

Sự trầm tĩnh ở dáng vẻ bề ngoài cũng như trong nội tâm không những là một lợi điểm giúp bạn trong đời sống, mà còn là phương tiện giúp bạn tránh được sự mất mát năng lực.

 

Nhằm đạt được điều này, bạn phải nuôi dưỡng và phát triển sự tự chủ.

 

Bạn phải dùng ý chí để kiểm soát và làm chủ các cảm xúc.

 

Cảm xúc là lực và khi lực này được biểu lộ, nó đã mất đi đáng kể cường độ của nó; ngược lại, nếu biết cầm giữ, nó sẽ giúp bạn tăng sức mạnh.

 

Việc kềm giữ này bao gồm một sự luyện tập liên tục nhằm làm chủ mọi hành vi vô thức, khống chế mọi cảm xúc nội tại. Bởi, như Swami Vivekananda đã nói: “Tĩnh lặng là sự thể hiện cao cấp nhất của sức mạnh. Hoạt động là sự thể hiện của lực ở cấp thấp; tĩnh lặng là sự thể hiện của lực ở cấp cao”.

 

GIẤC NGỦ

 

Giấc ngủ là một trong những cách thức chính yếu nhằm thu hồi và tích lũy năng lực. Thật vậy, chính trong khi ta ngủ những giòng sinh lực chuyển động trong cơ thể chúng ta sẽ có được một hoạt động hoàn toàn mới mẻ. Được giải thoát khỏi những ràng buộc của hành động và tư tưởng, chúng có thể chuyển lưu trong khắp cơ thể theo một cách thức liên tục và đều hòa; tác dụng của chúng như thế trở nên hữu ích.

 

Tuy vậy, yếu tố vừa kể cũng tùy thuộc vào những điều kiện tác động đến giấc ngủ của bạn như: sự thoáng khí của phòng ốc, tiêu hóa, sự tĩnh lặng của tâm trí và tất cả những gì liên quan đến chúng. Một bữa ăn tối quá no nê làm cho sự tiêu hóa trở nên nặng nề, buộc cơ thể phải đương đầu. Trong trường hợp này, năng lực sử dụng sẽ bị tiêu hao và không nạp được vào các luân xa như thế bạn không thể ngủ ngon giấc; máu, cơ bắp và thần kinh đều thiếu hẳn cái sinh lực chính yếu đó; sự nghỉ ngơi không được diễn ra theo đúng nghĩa của nó, da thịt không được săn cứng và sức mạnh của bắp thịt bị suy yếu.

 

ĐI CHÂN ĐẤT

 

Các cổ thư Trung Hoa và Nhật Bản đề cập tới việc đi chân đất như một thức tập phải được thường xuyên thực hành dể chẳng những được lành mạnh mà còn nhằm phát triển sinh lực.

 

Thức tập này, tuy bề ngoài có vẻ không quan trọng, nhưng mang lại những kết quả tốt đẹp trên trương lực của thần kinh và không ai có thể nói hết những lợi ích mà họ đã đạt được trong việc kích thích những đầu mút thần kinh của đôi chân.

 

Bạn nên thực hành việc đi chân đất ở ngoài đất, tốt hơn là vào buổi sáng, đi trên cỏ còn đẫm sương, hoặc trên những lớp sỏi của lòng suối.

 

Ngoài ra, bạn phải điều hòa nhịp thở sao cho phù hợp với bước đi bằng cách hít thở sâu.

 

Sau buổi tập, bạn không nên lau khô chân bằng khăn, mà chỉ nên dùng tay xoa bóp cho đến khi da được khô, mềm và ấm hẳn.

 

Đi chân đất giúp bạn tái lập sự tiếp xúc với mặt đất, điều mà con người hiện nay thường thiếu sót vì phải luôn mang giày, vớ.

 

NĂNG LỰC VÀ SỰ HÔ HẤP:

 

Như chúng ta đã biết, hô hấp là cách thức để con người tích lũy và tái tạo năng lực cho chính mình. Như vậy, sự hô hấp có hai mục tiêu, một mặt giúp cho hệ thần kinh và các cơ bắp “được thở” và mặt khác tạo ra một phản ứng hóa học làm phát sinh năng lực. Nói tóm lại, khi cung cấp năng lực cho mọi tiến trình tổng hợp và phân hủy đang diễn ra trong cơ thể con người.

 

Vì vậy, sự hô hấp có một tầm quan trọng chủ yếu, bởi nó không những giúp ta bù đắp sinh lực mất mát mà còn làm gia tăng sức mạnh tinh thần và thể chất.

 

Người Trung Hoa xem Khí là “cái Thần” của vũ trụ. Trong Hoàng Đế Nội Kinh, khi được mô tả như là một “ảnh hưởng”, một sự “tỏa rạng” và hai chữ này đủ nói lên khía cạnh năng lực của Khí. Cũng vậy, người Hin Đu đã sớm nhận biết về Khí và gọi đó là Prana – sinh lực hoàn vũ hay hơi thở của vũ trụ. Kinh Mundala Upanishad đã giải thích về Prana như sau: “Cái Đó, chẳng ai có thể trông thấy bằng mắt, hay sờ bằng tay. Cái Đó không có đẳng cấp, không họ hàng, không tai, không mắt, không tay, không chân. Cái Đó hiện diện khắp nơi và thấm nhập tất cả, tinh tế, bất tận. Cái Đó là cội nguồn của mọi tạo vật.” Các đạo sĩ Hin Đu xác nhận rằng để giữ cái năng lực chính yếu đó, người ta phải thực hành phương pháp thở nhằm định nó vào “trong những trung tâm thần kinh tích tụ và dự trữ mà họ gọi là Chakras hay luân xa”.

 

PHƯƠNG PHÁP THỞ

 

Hít thở là phương cách tốt nhất để đưa “thần” vào “chất”.

 

Sau đây là những nguyên tắc thông thường nhất của mọi phương pháp hít thở.

 

* Nơi thực hành:

Tốt hơn hết là nên chọn một nơi yên tĩnh, thoáng khí và không bị những người khác đến quấy rầy. Nơi tập cần phải được sạch sẽ, với ánh sáng trời vừa phải. Đây phải là nơi yên tĩnh và những người vào đây nên có cùng một ý hướng với người tập, nghĩa là không cười nói lớn tiếng hoặc đến nơi này để ngủ. Trước khi bước vào đây, điều cần thiết là bạn phải bỏ bên ngoài mọi ý về thù hận, bất hòa, hoặc về lợi lộc, thua lỗ cùng những ưu phiền đời thường. Nói tóm lại, bạn phải bước vào đây với một tâm hồn tràn ngập niềm vui.

 

Việc tuân thủ những điều vừa kể sẽ tạo ra cho “phòng tập” một không khí yên bình và tĩnh lặng, giúp cho tâm trí bạn được thanh thản.

 

* Tập Thở Lúc Nào?

Theo quan điểm phương Đông thì sự hô hấp của con người được chia thành hai giai đoạn: Hít vào làn không khí mới mẻ và thở ra không khí già cỗi. Cũng vậy, phương Đông cho rằng sự tuần hoàn của “hơi thở vũ trụ” được chia thành hai phần: Phần sinh khí và phần tử khí.

 

Sinh khí là Dương (tương ứng với ban ngày, mặt trời và sự sống) và tử khí (tương ứng với ban đêm, giá lạnh và cái chết). Các cổ thư đã căn dặn: “Phải hấp thụ sinh khí và thải ra tử khí”. Để hấp thụ sinh khí, có hai thời điểm thuận lợi trong ngày:

 

1.- Lúc mặt trời gần sáng, vào canh năm, khi không khí ấm dần trước rạng đông, đó cũng là lúc sinh khí đang vượng (Thượng-Sinh-Khí). Mọi sự đều êm ả... lại một lần nữa, sự sống đang thức dậy trên trần gian.

 

2.- Buổi chiều, vào lúc mặt trời lặn, khi không khí dịu dần – vào cái lúc mà mọi sự chìm trong êm ả, thiên nhiên im tiếng, thư giãn – đó cũng là lúc sinh khí đang xuống dần (Hạ-Sinh-Khí).

 

Vào hai thời điểm vừa kể – sáng và chiều – bạn phải luyện tập và hấp thụ sinh khí.

 

* Bằng cách nào?

Bằng cách hướng về phía mặt trời – khi chưa ăn uống (điều này rất dễ thực hiện vào buổi sáng sớm, nhưng ban chiều thì phải lưu ý sao cho buổi tập phải cách xa bữa ăn ít ra là ba tiếng, và sau khi đã làm xong các nhu cầu vệ sinh).

 

* Thực hành:

Ngồi trên đất hoặc trên một chiếc gối. Toàn thân, cổ, đầu và cột sống đều phải thẳng tắp. Cằm thu vào, hai lòng bàn tay đặt trên bắp đùi. Súc miệng và đánh răng kỹ để xua đi ám khí và tích tụ thần khí. Bắt đầu bằng cách thở ra dài hơi, khi thở ra, đầu dần dần hạ xuống và thót bụng lại để đẩy hết khí ra. Khi kết thúc lần thở ra, bụng phải thót lại tối đa và cằm đặt lên ngực. Sau đó hãy hít sâu vào bằng mũi. Thở và hít sâu như thế ba lần. Bây giờ, đến giai đoạn bạn thở đều đặn, nhẹ nhàng. Trong thời gian thở đều đặn này bạn hãy nói với tâm trí rằng cơ thể bạn hoàn toàn mạnh khỏe và hãy tạo một niềm tin và hy vọng vô biên!

 

Trong khi chiêm nghiệm như thế, bạn hãy hít vào và thở ra bằng mũi, nhẹ nhàng, đầy đủ...

 

* Nuốt nước bọt.

... Rồi, mắt hướng về phía xa xăm, “về phía mặt trời, ngay cả khi mặt trời bị mưa che phủ”, đưa lưỡi lên răng, từ trái sang phải, từ trong ra ngoài, rồi dần dần thu lấy nước bọt từ dưới lưỡi... khi đã đầy miệng, nghiêng đầu sang bên và nuốt. Việc thực hành này được các sách Đạo học xem là cực kỳ quan trọng vì nó giúp tăng tuổi thọ và kéo dài đời sống. Cũng vậy, môn phái Khí Công cho rằng sự gia tăng nước bọt tiết ra giúp cho người luyện công cảm thấy mau đói bụng và ăn ngon miệng. Bệnh hoạn nhờ thế sẽ bị đẩy lui và niềm vui sống được gia tăng. Ngoài ra, khi lưỡi co lên nóc, đặt lưỡi sau chân răng cửa trên, lưỡi như thế trở thành một cây cầu nối liền giữa Đốc Mạch và Nhâm Mạch..